Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vĩnh Mai » Đất đen và hoa thắm (1982)
Câu mái đẩy ngân dài thắm thiết
Tình quê hương sao quá ngọt ngào
Nghe tiếng hò xuống thấp lên cao
Tôi bỗng thấy tâm hồn xao xuyến
Câu hò ngân trên sông giới tuyến
Mà tôi ngờ chính tiếng lòng tôi
Tâm hồn lơ lửng buông xuôi
Dưới hương trời quê hương bát ngát
Trong câu hò có vườn cau xanh mát
Có bóng mẹ hiền vá áo bên hiên
Có những ngày lứa tuổi thiếu niên
Tôi đi tìm tổ chim, hang dế
Có những đêm sương đầm trăng xế
Tôi băn khoăn tìm lẽ sống cho mình
Có những giờ ửng nắng bình minh
Mơ ước lập loè ánh sáng
Có những buổi chiều chập choạng
Tôi ngồi trên bến cát đợi thuyền
Đợi hai con mắt dịu hiền
Đã đốt lòng tôi cháy rực
Con sông Hiền Lương chập chờn mây nước
Đưa câu hò cao vút lên không
Tôi theo câu hò, tan giữa mênh mông
Về tận sông quê hương biền biệt
Câu mái đẩy ngân dài thắm thiết
Phải rồi, đây tiếng nói quê hương
Câu hò trên dòng nước Hiền Lương
Như kết chặt tương lai, quá khứ
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.