Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vĩnh Mai » Đất đen và hoa thắm (1982)
Đăng bởi hongha83 vào 04/03/2025 22:15
Đây Hương Thuỷ Hương Trà
Đây Cam Gio Triệu Hải
Đây tất cả quê hương cụm lại
Giăng giăng như núi dựng thành
Đồng chí, bạn bè, ruột thịt vây quanh
Cùng với tôi thở chung hơi thở
Tôi không nói, em cũng ngồi bỡ ngỡ
Chị làm thinh và anh cũng đứng im
Chỉ nghe thầm tiếng đập những con tim
Chúng ta đã thấy cùng chung máu thịt
Tôi bỗng thấy tôi xông vào Cửa Việt
Đốt tan tành xe pháo quân thù
Hay một sớm sương mù
Lái xuồng máy cứu hàng trăm đồng đội
Vượt phá Tam Giang, đạn bom như xối
Vẫn vững đôi tay và ngẩng cao đầu
Và anh có khác tôi đâu?
Trên bến Đuổi, một đêm trăng sáng
Anh ngồi ngâm thơ sang sảng
Mừng cánh đồng năm tấn Thái Bình
Và chị là bà mẹ Bảo Ninh
Đưa thuyền lên đồn Mang Cá
Mặc chúng nó bắn ra loạn xạ
Và ánh đèn sáng rực trên sông
Không ai sông Hương, không ai sông Hồng
Tất cả ngồi đây không Nam không Bắc
Tất cả chỉ một con tim giết giặc
Băm nát Khe Sanh, đốt trụi Đông Hà
Và một cánh tay đắp đập Thác Bà
Bắc cầu Hàm Rồng, dựng Khu Gang Thép
Chúng ta cùng nhau một xương một thịt
Và cùng nhau một ước vọng căm thù
Cũng như suốt cả bốn mùa
Đôi bờ Hiền Lương một luồng gió thổi
Bom giặc Mỹ rơi vào Hà Nội
Vào Thái Nguyên, Nam Định, Hải Phòng
Anh cũng lồng lên, nhức nhối trong lòng
Như mất một cái gì yêu quý
Và khi chúng nó san bằng Sơn Mỹ
Tim tôi cũng cháy bừng bừng
Rứt dây là động tới rừng
Cột xiêu là kèo phải đổ
Đừng khóc, em ơi, người em bé nhỏ
Và chị ơi! Chị cũng đừng buồn!
Chúng ta nay đã lớn khôn
Chúng ta là những người chiến thắng!
Tôi hiểu lắm, hiểu lắm
Những nỗi đau buồn, những nỗi xót xa
Hiểu tâm tình của mỗi chúng ta
Qua mười sáu năm dài chia cắt
Chúng ta đã khóc không còn nước mắt
Khóc lúc đi đường, khóc giữa bữa ăn
Trên đầu chúng ta ba bốn vành khăn
Trong lòng chúng ta chín mười vết sẹo!
Bóng mẹ còn theo em lẽo đẽo
Người mẹ nghèo vất vả hôm mai
Chắt chiu từ củ sắn củ khoai
Và đã chết dưới bàn tay hung hãn
Trong người anh còn nhiều mảnh đạn
Trái gió trở mùa ê ẩm nhăn nheo
Và tôi đời đã xế chiều
Nợ nước chưa xong mái đầu đã bạc!
Chúng ta uống cùng nhau hớp nước
Uống hình ảnh nhau vào đáy tâm hồn
Để rồi ngày mai về với xóm thôn
Về cùng chiến hào, về cùng trận đánh
Mỗi người chúng ta đã thêm sức mạnh
Mỗi người nay đã nhân đôi
Trong tôi đã có anh rồi
Trong anh có em có chị
Có cả quê hương Thừa Thiên Quảng Trị
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.