Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Võ Văn Trực » Ngọn lửa hoàng hôn (2012)
Đăng bởi hongha83 vào 27/09/2025 09:03
Gửi hai cháu Quỳnh và Trang
Mẹ cháu đã đi rồi, vĩnh biệt
Cháu bơ vơ từ tuổi mới lên năm
Nỗi mồ côi dai dẳng trận mưa dầm
Đường xa hút càng đi càng thấy lạnh.
Cháu đừng đợi khi trời quang mây tạnh
Đất ráo khô mới rảo bước trên đường,
Hãy dấn vào trong mù mịt phong sương
Trong bão tố nổ vang trời sấm sét.
Dù số phận có triệu lần khắc nghiệt
Nanh vuốt vây tua tủa, chớ chùn chân,
Hạnh phúc giành trong vật lộn gian truân
Hạnh phúc ấy mới thật là máu thịt.
Ông dặn lại một đôi lời tâm huyết
Cháu lớn lên với nghị lực can trường
Có thiêng liêng tấm lòng mẹ yêu thương
Ấp ủ cháu luôn ấm niềm hy vọng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.