Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Võ Miên Trường » Những hạt bụi tự tình (2026)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 06:39
Và cứ thế
mỗi bình minh thức dậy
Ngồi thật yên
thở nhẹ, nở nụ cười
Tạ ơn đời
được thương yêu ngày nữa
Tạ ơn người
những mưa móc cưu mang
Và có thể
ngồi bên nhau dăm phút
Đời ngắn dài
ai biết chuyện mai sau
Và có thể
yêu người thêm chút nữa
Biết mai này
chớp mắt có còn nhau
Và có thể mỗi bình minh còn lại
Tạ lòng nhau yêu nốt cuộc đời này...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.