Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Lật mùa (2005)
Đăng bởi Vanachi vào 06/08/2025 18:19
Tuổi thơ tôi đầu trần, chân lấm đất
Tóc râu ngô phơ phất đến trường làng
Chiếc cặp cói rung rinh bông súng tím
Khi mùa thu hoa cúc náo nức sang
Tôi dắt tiếng sáo diều đi đến lớp
Dế gáy vang suốt mười mấy năm trời
Viên bi đá lăn quanh thời tinh nghịch
Con cỏ gà nhiều lúc… cũng ham chơi
Và cua, cá dẫn nhau vào trang sách
Nét ngây thơ tôi khắc kín mặt bàn
Lũ sẻ đồng đánh vần bài tập đọc
Nghe đòng đòng – hoa lúa trổ râm ran
Giữa trường lớp ngổn ngang bao bài vở
Tiếng nói cười vắt vẻo giữa cành cây
Tóc đuôi gà thường cong môi hờn dỗi
Để bài thơ mực tím giọt vơi đầy…
Tôi đi qua tuổi vô tư ngày ấy
Hiểu gì đâu mắt mẹ rạn chân chim
Trang sách nhỏ lớn dần niềm mơ ước
Vẫn thương về nét chữ buổi đầu tiên!...
Trang vở nằm cô đơn
Dường như tim bối rối
Bên gốc cây ai chờ
Trao cái nhìn rất vội
Giả vờ hát bâng quơ
Lá chín dần cảm xúc
Rụng xuống một mùa thu
Người khuất vào nỗi nhớ
Câu thơ ngồi tương tư…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.