Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

13.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vanachi vào 07/08/2025 18:22

Mảnh đất phồn sinh đắp bồi bằng phù sa tuổi trẻ
Bằng mồ hôi truyền đời tứ xứ dạt về đây
Những cơn gió mặn mòi bốc lên từ cửa bể
Thổi quần quật bầu trời tháng tám ngổn ngang mây.

Những dòng sông mệt nhoài nằm mê man trong bóng tối
Vẫn gắng đẩy giấc mơ đời mình trôi về phía bình minh
Khi tiếng sóng vỗ vào tiếng sóng
Khát vọng bay lên thành ngàn sao sáng lung linh.

Quê hương dạy tôi biết yêu từ rất nhiều được, mất
Ký ức phì nhiêu những năm tháng nhọc nhằn
Mỗi ngày trôi qua thêm mỡ màu thương nhớ
Xứ sở đẹp mà buồn trầm tích những dấu chân.

Tôi thường muốn giữ những điều mình không thể
Và tưởng tượng ra một tôi chưa hiển diện trên đời
Phía sau ước mơ là nỗi buồn thế hệ
Tôi cũng là một cây buồn xanh giữa thảo nhuyên thôi!

Tôi yêu quê hương như tình yêu của cô gái bị phụ tình
Dù đã từng ăn nằm cùng niềm vui và nỗi khổ
Nhưng cần phải làm mới niềm tin từ rất nhiều mảnh vỡ
Để trái tim mình mãi mãi tuổi sơ sinh…


2004

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]