Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Văn Lợi » Miền gió cát (2000)
Đăng bởi Vanachi vào 31/07/2025 17:33
Ta như con bài trong cuộc đỏ đen
Quay chóng mặt những vòng tròn sấp ngửa
Những còn mất, được thua không tính nữa
Giữa chợ đời vay trả, trả vay.
Ta như vỏ chai tàn cuộc đêm gầy
Lăn lóc bên vách lều góc chợ
Ánh mắt sương giăng, tâm hồn hứng gió
Rót tự đáy lòng tiếng cười khan trong veo.
Ta như bã mía kiệt khô cuối chiều
Xơ xác, cô đơn không thối rữa
Gom cơn gió hanh, nhặt tia nắng lửa
Nhóm lòng mình cháy dịu ngọt câu thơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.