Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

14.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Vanachi vào 30/07/2025 17:25

Khi mùa thu treo nặng trái bưởi đào
Mẹ mang thai lời ru, niềm hạnh phúc
Ngày đất trời nở sinh tiếng khóc
Mẹ một mình khó nhọc vượt cơn đau.

Góc vườn nhà mẹ vùi xuống nhúm rau
Như thứ rễ lằng nhằng bám sâu vào đất
Len lỏi tìm mạch nguồn trong mát
Mọc lên loài cây biết khóc, biết cười.

Tôi hồn nhiên cao lớn giữa đời
Uống mỡ màu từ yêu thương tình mẹ
Mảnh vườn mọc sum suê tiếng ong, tiếng sẻ
Và khoảng trời cao nông nổi, yên lành.

Nắng gió cỗi cằn- mẹ vun đắp màu xanh
Tay chặt phá thì mẹ ngăn rào giữ
Tôi đua đòi vươn tầm cao mới lạ
Chưa biết làm bóng râm che mát đất vườn.

Chưa biết làm sao cho mẹ hết buồn
Lá cứ rụng, gió rủ về nẻo khác
Quả bao mùa treo những chùm xanh chát
Cội rễ nhận về toàn mưa gió, nắng nôi.

Mẹ giữ dành, vun vén cho tôi
Từ giọt sương ban mai đến ánh trời trong vắt
Vạt áo quê phì nhiêu màu đất
Thèm nghiêng vào chín mọng những mùa thu…


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]