Thơ thành viên » Trần Mỹ Khánh Huyền » Trang thơ thành viên » Tập thơ Nước mắt thế kỷ
Sỏi lọc xọc buồn tênh trên ngõ vắng
Phố hửng nắng lặng hắng bãi hoang tàn
Nhắm mắt chặt khỏi lọt gió cát vàng
Khi ta mở mong sao về làng cũ.
Em ơi! Hãy cứ bước đi
Nếu có mỏi tựa vào đây anh cõng
Chỉ xin đừng ngoảnh lại làn khói trắng
Kẻo nước mắt lã chã chảy nhựa đường.
“Nhà ta đâu? Mẹ cha ta đâu?”
Em ngây dại hỏi anh khi một chặng
Anh chỉ biết ngậm ngùi môi thêm đắng
“Nhà ta, ôi! Kỉ niệm đã qua rồi”
Một quả bom rớt xuống chung cư ta
Đêm thanh bình bỗng hoá thành địa ngục
Cơ thể cha mười hai nơi một xác
Còn cành tay vẫn giữ mảnh hồn anh
Mẹ địu bà giữ hồi còi vây quanh
Anh kéo em từ bạt ngàn đống rác
Thiếp bên anh, nghe đài em ca hát
Bệnh viện đã nát rồi! Mẹ của chúng ta!
Bình minh Tê-hê-ran
Đàn chim bạc quang quác
Lũ “đại bàng”, “diều hâu”, “chim ác”
Lũ “ó lác”, “ong bắp”, “chớp xa”
Từng “nát rìu” nổ xương nát sọ
Bổ nhịp nhàng tan nát quê hương
Từng kho tàng, giếng mỏ
Từng phi trường, trụ sở, cơ quan
Từng thời thơ ấu, trường học, bản làng
Từng bến cảng, nhà ga, công xưởng...
Bình minh Tê-hê-ran
Còn âm vang tiếng rú
Hoả tiễn “địch” “ta”
Thi nhau vào vũ trụ
Vằng vặc lửa…
Vẽ đậm vào trẻ thơ
Đến tận phương trời tít tắp
Những tiếng nổ lắp bắp
Những tiếng hú điếc tai
Những tiếng vỗ tay trong ru rú
Những tiếng cầm thú, tiếng cú, tiếng tru...
Bình minh Tê-hê-ran
Một tên “bạo chúa” đã chết
Hàng ngàn tên khác lại trỗi dậy
Một tên “bạo chúa” tàn đời
Hàng ngàn tên nữa cười phơi phới
Một tên viễn dương
Hàng ngàn tên bên sa mạc
Hàng ngàn tên nữa ở ngay đây
Trên mảnh đất này…
Tất cả bom đạn rơi xuống đầu ta
Anh tin chắc có một ngày…
Sẽ trút hết xuống đầu lũ nhởn nhơ mọi rợ…
Lửa Trung Đông ngàn năm rừng rực
Máu Trung Đông loang lổ vết dầu
Từ dải Gaza
Đến Gô-Lan cao vút
Từ biển Đỏ mất hút
Đến vùng vịnh ngùn ngụt
Một con sư tử
Thoi thóp chờ trời xẩm tối
Một con sư tử
Gầm vang chờ ngày đổi ngôi…
Ngày mai kia
Dân Ba Tư xuống đường
Cờ “Sư”, Cờ “Đạo”…
Gầm gừ tranh đấu
Vì đức tin nung nấu
Vì tự do mù mờ trong sương…
Duy mình anh em ta tranh đấu
Vì một chút đồ ăn chẳng thấu
Vì một chỗ ẩn náu đêm thâu
Chỉ còn mình anh tranh đấu
Vì cây bút của em…
Vì đôi mắt long lanh của em…
Vì mái tóc phất phơ trong gió…
Vì nụ cười thoảng trong cơn mơ…
Còn anh…
Tâm hồn của anh…
Khoảng trời anh…
Nỗi cô độc của anh…
Đã vùi sâu trong đất…
Vì ai? Do đâu?
Do “độc tài” xưng bá năm châu?
Hay lọ muối huỷ diệt toàn cầu?
Do thánh thần chẳng thể hiển linh?
Hay trong kinh là ngày định mệnh?
Do “thằng buôn” nói năng thô lỗ?
Hay lũ côn đồ vỗ mic hoan hô?
Do những thằng cầm khăn đội súng?
Hay là “vàng đen” ở dưới nấm mồ?
Ngẫm lại thấy sự đời nhăng nhố
Kẻ ăn cướp thì được tung hô
Mài sắc rồi kề dao vào cổ
Mồm đổ tại nạn nhân hồ đồ…
Đường về làng gập ghềnh xa lắm
Trên lưng anh, em hãy cứ ngủ yên
Tiếng động cơ thay mẹ ru ngày cũ
Còn dối trá đã quyện vào ngàn thu…
Lại một bình minh nữa tại Tê-hê-ran…
Thành phố Hồ Chí Minh, 3/3/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.