Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Tín
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 22:30
ta còn một mùa nghĩ
về những bông lúa
cách nó vàng và cách nó gục
bám vào đất quê như thớ thịt
chưa bao giờ hết cháy
ta còn một mùa thắp nến
soi lên bàn chân mình
dấu nào lưu lạc sơn khê
dấu nào bầm tím quãng đê cuối làng
dấu nào phân vân ngã ba, ngã bảy
những vết xước lặng im
âm âm gác trọ
ta còn một mùa nghe chim hót
tiếng chim sinh ra để về muộn
như khói nhang đêm nào cũng thắp
may mà
ta còn một mùa nhớ
để quên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.