Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: quê hương (340)

Đăng bởi Trần Đức Phổ vào 13/05/2026 20:12

Tôi chưa từng qua dòng sông Bến hải
Tôi chưa đặt chân lên cầu Hiền Lương
Con nước đục trong của dòng sông ấy
Chảy ngập hồn tôi thao-thiết đêm trường

Ôi, sông Bến Hải, sông Bến Hải
Con sông chia ly, con sông oán cừu
Đôi bờ cách ngăn, mấy đời máu chảy
Vết thương nhức buốt đến tận ngàn thu

Cha ông bắc cầu qua lại
Cháu con ngu muội lầm đường
Đặt trạm, gài mìn, giăng bẫy...
Đắng lòng bà mẹ Hiền Lương

Hai mốt năm dài đằng đẵng
Biết bao dấu tích đạn bom
Của Nga, của Tàu, của Mỹ...
Đôi bờ tang tóc đau thương

Một dòng sông biến thành chiến tuyến
Một cây cầu hai nỗi khát khao
Và từ đó giang sơn dâu biển
Bến Hải – Hiền Lương lớp lớp ba đào.


22/7/2022