Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Lộc » Khúc niệm ca (2016)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 05:56
Dù có đau đến mấy
Có quặn đến cong
Sông vẫn đem lòng chảy về với biển
Dù có là con ngựa chiến
Dựng đứng vó tung bờm
Sông vẫn không quên trở lại êm đềm
Băm băm nước kiệu
Cho dải bờ kia mềm cánh tay liễu
Cho con thuyền kia khoan thai đưa ai sang sông
Cho hạt phù sa ngầu ngầu, ánh lên sắc hồng
Có là cát lắng xuống đáy nước
Vẫn cuồn cuộn theo dòng xuôi không ngược
Không bao giờ chết đứng được dòng sông...
Không chết đứng được dòng sông
Vì tình Em mênh mông
Vẫn vô tận, vẫn ngấm ngầm len lỏi
Lúc hiện lên như lòng khe, con suối
Lúc ẩn thân như mạch nước xuyên hang động
âm thầm
Lúc hoá những trận mưa tầm tã sấm chớp rầm rầm
Và sông luôn biết mở lòng nhận hết về ăm ắp...
Biển sẽ ra sao
Nếu không có những con sông đem nước về bù đắp
Sông sẽ ra sao
Nếu sông chẳng có tấm lòng Em làm nguồn???
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.