Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 05:47

Ta thế chấp niềm tin lấy gì?
Một suối tóc?
Một màu mây?
Một ngọn lửa?
Một ánh trăng rằm luồn qua khe cửa
Đêm tân hôn hai mặt chạm ngỡ ngàng?

Ta thế chấp cuồng vọng vó ngựa hoang
Tuổi xuân - bình nguyên ngút ngát
Cùng tận chân trời, xanh mướt mát
Cơn lốc này cưỡi lên cơn lốc kia lao đi?

Ta nhận về câu thần chú nào cũng một giọng:

- “Cho thì đừng nhận
Đừng hỏi đấng bao la
Đừng đòi số phận
Hãy tự vấn mình dâng hiến được bao nhiêu”...

Ta không xa xỉ tin yêu
Ai chẳng muốn chung tình với gì thờ phụng
Ôi, chân những đỉnh là vực, là thung lũng
Băng hoại dối gian trắng bênh bênh mặt lũ...

Ngập ngụa tình ta đám xác rừng lềnh bềnh
Tắt ngúm mặt trời - mặt xuân buổi ấy
Đã trót yêu cớ sao không vùng vẫy
Sám hối với máu mình chưa muộn
phải không em?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]