25.00
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 22/04/2013 20:46, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 26/12/2016 20:32

Cứ ngỡ hoài chốn ấy đã qua đi
Bờ ao cũ còn đâu thời nhỏ dại!
Dẫu tháng năm không bao giờ trở lại
Hoa gáo tròn vẫn trinh trắng ngây thơ

Giữa nhọc nhằn, bon chen nắng mưa
Ta bỗng khát một góc trời nhỏ bé!
Ơi bông gáo của những ngày con trẻ!
Khéo vô tình nhắc nhở chuyện yêu tin

Giữa chợ đời chẳng kịp nhận ra em
Một thoáng vô tình, một thời mất hẳn
Thời gian chạy ảo mờ sương gió
Ta ngỡ ngàng trước sắc trắng loài hoa


Nguồn: Trần Đình Nhân, Vàng thu (thơ), NXB Văn học, 1997