Giang sơn gấm vóc, hoa nở rộ,
Pháo đỏ che khuất những bi thương.
Tráng sĩ ra đi không ngoảnh lại,
Thúc chiến mã tiến về phương Bắc.
Giương trường thương hô vang "Sát Thát",
Lòng chợt nhớ phụ mẫu, quê hương.
Hiền thê, con nhỏ ngày trông ngóng,
Chỉ thấy nhạn bay vút tầng không.
Tráng sĩ nằm xuống, hồn phò đế,
Nợ giang sơn còn nặng một lòng.
Tráng sĩ ra đi không trở lại,
Nặng một lòng hai tiếng "giang sơn".
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.