Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi hongha83 vào 02/05/2019 15:58

Thế gian này chúng tôi không về nữa
Đợi làm chi còn khép hờ cánh cửa
Để làm chi chiếc võng bạt đã sờn
Treo làm gì cái tấm ảnh cỏn con

Chẳng còn xếp hàng mua mớ rau tươi
Chẳng đợi phân nhà, lên lương, thăng chức
Không lo toan, không lần ấm ức
Khi nhắm mắt rồi là lúc thật thảnh thơi

Chúng tôi để lại cho mọi người
Mẹ cha vợ con đất trời cây cỏ
Để lại nỗi đau, niềm vui nho nhỏ
Trao bạn đồng hành gánh nặng oằn vai

Thắp nén nhang, khói bay lên trời
Có đặt vòng hoa nắng mưa dầu dãi
Thế gian này chúng tôi không trở lại
Nhưng một lần đã có mặt chúng tôi


Nguồn: Rừng, lính và thơ, Trương Vĩnh Tuấn, NXB Văn học, 1995