Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi hongha83 vào 26/08/2009 19:16, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi hongha83 vào 01/05/2019 16:54

Cứ như một ngọn gió lành
Thổi vào anh, thổi vào anh ngỡ ngàng
Làm rơi những chiếc lá vàng
Rơi luôn chùm nắng xiên ngang trời chiều

Gió không nâng nổi cánh diều
Cho con sông với cây cầu bâng khuâng
Ơ kìa ngọn cỏ đẫm sương
Phải chăng gió tự muôn phương tụ về

Như là, ngọn gió như là
Vừa xanh mà lại vừa xa vừa gần
Phải rồi gió mới dừng chân
Cứ trông đồng lúa tần ngần xôn xao

Bây giờ gió đã lên cao
Mà xem có đám mây nào nhởn nhơ
Ngồi buồn viết một vần thơ
Hỏi thăm ngọn gió bây giờ ở đâu


1985

Nguồn: Rừng, lính và thơ, Trương Vĩnh Tuấn, NXB Văn học, 1995