Tôi đứng như đá vạn năm
Dưới buổi nắng hoàng hôn muộn
Đầu đường khu dân cư
Ở ấp Vĩnh Bảo
Con đường sau cơn mưa bão
Cánh hoa lan đã nở vàng
Ngoài sự vắng vẻ
Là ngọn gió lạnh lùng
Không một tiếng động
Một nỗi hiu quạnh mênh mông
Lắp đầy khoảng không trống rỗng
Lặng lẽ chìm vào bóng đêm
Tôi cô đơn trong tuổi mùa thu
Tôi nhặt những ngọt ngào mơ
Đang bày giữa dĩ vãng ký ức lòng
Trên con đường của vạn năm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.