Lặng lẽ quán cà phê
Đêm dần khuya gió lạnh
Thoi thỏi ngọn đông về
Nghe nỗi buồn canh cánh
Mảnh trăng khuyết cuối trời
Soi đìu hiu xóm vắng
Chan đường hoa giấy rơi
Nhớ người xưa trĩu nặng
Nếm vị cà phê đắng
Vương tiếng nhạc canh thâu
Giọt mắt chờ đằng đẵng
Sầu ôm kỷ niệm đầu
Vần thơ tình giữ mãi
Góc nhớ vẫn hoài mong
Bao giờ người trở lại
Tròn câu hẹn ước lòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.