Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại

Đăng bởi Chiếc Bóng Trong Mưa vào 20/03/2025 11:12, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 20/03/2025 19:40

Khi biết tôi làm thơ
Ông bảo chú em hãy viết về nỗi khổ của người nông dân,
về giá phân bón, thuốc trừ sâu cứ tăng
còn nông sản thì bấp bênh giá cả
về con đường bao năm hết lầy lội đến bụi mù
về đây đó nọ kia…

Ông kể chuyện đâu hồi năm ngoái, dịch cúm cướp mất đàn gà
Ông nhớ một mùa nắng hạn, trai tráng bỏ làng đi xa
Bỏ những mảnh vườn đui đọt xác xơ
Bỏ đồng cạn ruộng hoang giữa mùa gieo sạ...

Chưa đọc thơ tôi nên ông đâu biết rằng:
Tôi chỉ biết tụng ca vẻ đẹp của những cánh đồng
Những xóm nghèo với bà mẹ quê lam lũ
Tôi tiếc thương vách đất, nhà tranh và những chiếc cầu tre ngày cũ
Làng quê bao năm trong thơ cứ yên ả, thanh bình
Ông đâu hiểu rằng, đời nào tôi viết được về những điều ông kể.

Nhìn gương mặt ông khắc khổ không rõ đang tỉnh hay say
Bao năm giữ làng bám đất, sớm hôm lo chuyện cấy cày
Ông kể không đầu không cuối, chuyện vui xen lẫn chuyện buồn
Kể hết chuyện xóm chuyện làng, lại đến chuyện đồng chuyện ruộng

Ông nhấp nửa ly rượu đế, bảo: “Thôi, uống đi chú mày!”
Rồi vỗ đùi khà một tiếng
Cười giòn toả nắng ban mai.


Nguồn: Bay lên từ cánh đồng, NXB Văn hoá - Văn nghệ, 2019, tr. 8-10