Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 15/12/2025 18:07, số lượt xem: 82

Tôi khóc người –
Người còn sống,
Đứng trước quan tài,
Gậy vông áo gai,
Đã mồ côi từ mới tuổi hăm hai.

Tôi khóc người,
Một mình lủi thủi.
Trước mặt người, khách nối chân nhau
Cúi đầu chào, chẳng phải với người đâu.
Tôi khóc người, bơ vơ lầm lũi,
Gậy vông áo gai, khăn buộc vội trên đầu.
Một khoảng trống mênh mông vô tận
Ai đi rồi bỏ lại phía sau.

Tôi chẳng có gì đâu,
Chỉ có thừa nước mắt,
Đôi bàn tay như hai búp măng non
Chưa từng quen vất vả nhọc nhằn,
Một trái tim yếu ớt
Bọc đùm trong yên ấm vẹn tròn,
Vẫn còn đang ngây ngốc trẻ con.

Cho tôi ôm người,
Nỗi cô đơn tôi không sao chịu được.
Cho tôi trao người
Chút hơi nồng cùng ba bốn nhịp tim.
Người không khóc, tôi lại càng muốn khóc,
Rửa trôi đi những chai sạn nổi chìm.
Trời không khóc, tôi lại càng muốn khóc
Để nắng thêm trong, và thêm nhẹ cánh chim.

Tôi khóc người –
Người còn sống...

15.12.2025