Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

15.00
Đăng ngày 06/05/2025 00:34, số lượt xem: 205

Mặt người điểm phấn tô son,
Mặt tôi bùn đất hãy còn lấm lem.
Người mang lộng lẫy áo xiêm,
Gió mưa tôi khoác lên trên lưng trần.
Bước qua nhau đã bao lần,
Mà nay mới lại quây quần cùng nhau.
Lần tìm từng sợi tóc sâu,
Mân mê vết sạn trên đầu ngón tay
Rồi nghe nhau những dở hay
Đã mang theo suốt bấy nay trong lòng.
Khi phấn chấn, lúc cực cùng,
Đầu nghiêng, miệng hát, tay vung, mắt mờ,
Những vui say lẫn vật vờ,
Những phen bình lặng, những giờ phong ba, 
Những gì đẽo gọt hồn ta
Nào đâu có mặc được ra bên ngoài!
Phấn son nào khác bùn lầy,
Khố ôm nào khác quần dài áo hoa!
Đến khi ta với riêng ta,
Khoé môi mới bật tuôn ra trăm lời.
Chỉ người từng thấy tôi cười,
Chỉ tôi từng biết tiếng người nỉ non.
Niềm riêng ngập cốc chè con,
Chát chua đầu lưỡi, ngọt ngon đáy lòng.
Đẹp thay, mắt sạm lưng còng,
Vinh quang thay, biết bao dòng mồ hôi.
Dẫu không cùng một cuộc đời,
Ta đều chẳng thẹn lòng người thanh niên.

13.12.2022