Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 06/05/2025 00:22, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Thi Tân vào 20/05/2025 12:55, số lượt xem: 249

Ngẩng lên trời Đông Bắc,
Người nhìn trăng soi lại Tây Nam,
Quê hương trong ánh mắt.
Những ngày qua không giấc ngủ yên,
Đêm nay ta lại được đoàn viên.

Người có ở đây đâu,
Cớ sao trăng vành vạnh trên đầu,
Trăng tròn cho ai nữa?
Cơn bỗng chốc trời long đất lở
Đã đưa người đi mất còn đâu.

Người lại đến bên nhau,
Những cánh tay bùn đất nhuộm màu,
Những mái đầu sương gió.
Dẫu không cùng bác mẹ sinh ra,
Vẫn gọi nhau như thể một nhà.

Nên xin người chớ quên,
Vòng tay này rộng lớn vô biên
Là Đồng Bào, Đồng Loại.
Đêm nay ta lại được đoàn viên,
Trăng lại cười, rạng rỡ, hồn nhiên.

Quê hương ở sau lưng,
Vững vàng trên những đôi chân thép.
Quê hương soi trước mặt,
Ấm áp trong từng tấc da người.
Ngàn dặm xa, khẽ cất tiếng cười.

Đông Kinh, Phù Tang
Trung Thu, 17.9.2024