Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:45, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Thi Tân vào Hôm nay 00:22, số lượt xem: 35

Mỗi chuyến phiêu lưu là một giấc mơ dài,
Mở mắt nhận ra, tớ đã lớn bao giờ không biết.
Cậu bây giờ đang ở nơi đâu?
Chân tớ vấp giữa đường lát phẳng,
Hai tay dang ôm lấy cả Địa Cầu.

Tớ ngước lên trời,
Bầu trời xanh như màu da cậu.
Tô-ki-ô bốn chục triệu con người,
Một đứa bé con hậu đậu.
Xác lớn rồi, mà hồn vẫn ngây ngô,
Giữa những phiêu lưu vẫn bước tựa trong mơ.
Trên trời cao, trong rừng rậm,
Giữa không gian và dưới đáy đại dương,
Mỗi chuyến đi có cậu dẫn đường,
Một điều ước và trăm điều kì diệu.
Rằng thế giới hoà bình,
Rằng thiên nhiên trong xanh đẹp đẽ,
Rằng giữa những xứ sở muôn màu vẻ
Người với người bắt lấy tay nhau,
Miệng cười to như một cái gàu.

Tớ ngước lên trời,
Năm bể, bảy châu, tám tỉ con người,
Chưa điều ước nào thành sự thật.
Tớ đã lớn lên rồi,
Cậu dần dần biến mất.
Tớ lại phiêu lưu,
Vào giữa những con người,
Để đuổi theo
Bóng cậu xanh như bầu trời trước mặt,
Để kiếm tìm
Những ước mơ xưa tớ lỡ để cho phai nhạt
Bằng đôi chân yếu ớt
Và một lòng dũng cảm con con.

Cậu có thấy không,
Thế giới này vẫn còn chưa có cậu,
Thế giới rặt những người hậu đậu,
Đứng dậy mà đi, lại vấp ngã mất rồi,
Lại dắt nhau lên mà bước tiếp mấy hồi.
Giữa những quê hương
Tớ lại tìm thấy cậu đây rồi...!
Thổn thức bồi hồi,
Vấn vương da diết.
Tớ đã lớn lên lúc nào không biết,
Mỗi chuyến phiêu lưu là một giấc chiêm bao...


Và rồi tớ nhận ra,
Dẫu mình có lớn đến bao nhiêu
Cậu cũng vẫn chưa hề biến mất...

Vì cậu là Trái Đất,
Xanh thẳm da trời và trắng những tầng mây,
Còn sắc đỏ này là dòng máu tớ đây,
Sục sôi trong lồng ngực.
Vì cậu là thế giới,
Thế giới tớ đang mang nặng lòng yêu,
Bồ câu gáy ban mai cùng tiếng quạ kêu chiều,
Hoa trăm sắc nở như nụ cười bè bạn.
Dẫu nhỏ bé ngây thơ
Hay da dày mặt dạn,
Tớ vẫn dựa mình vào cậu ở đằng sau,
Bước lần theo hình bóng cậu ở trên đầu,
Và vươn đôi tay – cậu ở bên cạnh tớ.

Ngày hôm nay, lại vấp ngã rồi,
Căng cơ mắt dặn mình không được khóc.
Một bước tiến lên, lại nở nụ cười
Cơn gió lộng nhuộm sương lên mái tóc.
Tớ lại dấn mình vào chuyến phiêu lưu,
Mơ giấc mơ trẻ con
Tớ vẫn chưa dậy được,
Là tương lai cậu xây nên phía trước.

Tô-ki-ô, 5.4.2026