Đăng bởi Thanh Trắc Nguyễn Văn vào Hôm nay 11:43
Đêm đang ngủ bỗng giật mình đánh rơi vầng trăng
Mặt đất cựa mình như con mãnh thú mang vết thương ngàn tuổi
Núi nghiến răng, sông quặn thở
Những mái nhà mỏng như lá khô gãy giữa bụi mù.
Tiếng gọi mẹ tan biến trong bóng tối kinh hoàng
Tiếng gọi con nấc nghẹn giữa mê cung gạch vụn
Kim đồng hồ chết đứng trên bức tường nghiêng
Dừng đúng thời gian là lúc máu và những giọt nước mắt bắt đầu chảy.
Có thi hài ôm một bức ảnh còn nguyên nụ cười
Khi xung quanh là cả bầu trời sụp đổ
Có những bàn tay đào bới suốt đêm
Chắt chiu từng chút hy vọng trong lòng đất tối...
Bình minh hồng đến rất khẽ
Sợ chạm vào những trái tim rướm máu
Từ đống hoang tàn
Một mầm cây
Lặng lẽ vươn lên
Tìm hướng ánh sáng...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.