Tôi đi giữa đồi thông
Bóng tà nghiêng nghiêng bóng
Tôi đi giữa cuộc đời
Chiều nay sao mênh mông
Đời vẫn thế, xưa nay trôi chậm lắm
Và thời gian cứ tẻ ngắt, lạnh lùng
Tôi vẫn thế - vẫn con người ngơ ngẩn
Bước trên đường lại triết lý lung tung
Đời vẫn thế nhưng người quen thưa bớt
Lá năm xưa hầu hết đã lìa cành
Chiều nay gió hỏi thăm mồ nơi cũ
Nắng không màu, sương lấp, buốt, lạnh tanh
Tôi đi giữa những đời thông biêng biếc
Cuối mùa thu hồ nước lá rơi nghiêng
Con cá đớp cái gì lõm bõm
Mà tôi nghe rung động mấy giây liền
Tôi đang sống, và thực tôi đang sống
Cảnh trời đây, sắc đây và đời đây
Tôi đi mãi, trần gian này thật rộng
Tôi sẽ đi phần họ cả mai này
Ngày sẽ hết...
(Tôi) sẽ đi xa hơn thế
Tôi sẽ đi và chẳng biết đi đâu
Tôi sẽ nhớ ngày hôm nay có lẽ
(Vì) Một làn mây, chiếc lá nhẹ qua đầu
Có những người chờ tôi cuối đường đó
Và những người tạm biệt tôi bước đi
Cuộc đời tôi một con đường đã đủ
Chỉ thế thôi mà cũng đủ diệu kì
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.