Tôi viết thơ vì chính tôi thích thế
Tôi không ham người mến mộ, tán dương
Tôi viết thơ không vì niềm cảm thương
Mà tôi viết vì số tôi bắt thế
Tôi muốn viết cái đẹp, sự tử tế
Viết cho mai sau để nhìn lại hôm nay
Những con người khả ái ngất ngây
Tôi quý họ là lý do tôi viết
Quán văn chương, khách muôn phương tìm đến
Tôi chỉ là một người lạ ngang qua
Trong cuộc đời chậm rãi, tôi thiết tha
Tôi sẽ viết để rồi tôi sẽ sống
Tôi viết thơ là mơ cùng gió rộng
Làm bạn trăng và cảm mến tiếng mưa
Nghe tiếng thở thời gian từ ngàn xưa
Đem chia sẻ tình yêu vào tia nắng
Tôi viết cuộc đời, trôi qua bình lặng
Cho tim nông sẽ hạnh phúc tràn đầy
Cho thanh âm nuôi dưỡng những mầm cây
Cho cuộc sống bốn bề tươi mát
Tôi biết viết, tôi thành người ngơ ngẩn
Ngồi trong nhà, hồn theo muôn cánh chim
Ngắm hoàng hôn đang chìm dần, lặng im
Như thưởng thức cả ngàn năm tạo hoá
Ôi!
Tôi chỉ là một chú ong yêu hoa
Mà cuộc đời là bông hồng lớn nhất
Tôi viết thơ để hồn tôi không chật
Chứa muôn yêu, muôn mến, vạn tiếng lòng
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.