Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Song thất lục bát (24) Truyện Thơ (10)
Đăng ngày 06/07/2023 11:19, đã sửa 6 lần, lần cuối bởi TRÍ vào 30/06/2025 18:21, số lượt xem: 667

76
Đêm xuân sắc hoa đăng rực rỡ
Nguyên Tiêu vàng trăng sáng ven đê
Phố đông, hoa gấm tứ bề
Uyển Yên áo trắng đi về lặng thinh.

77
Tay cầm nhẹ khung đàn cổ nguyệt
Tựa tiên nga lạc bước trần gian
Gió xuân phơ phất mơ màng
Gót hài thêu chạm ngỡ ngàng tình xuân.

78
Nay bỗng chốc núi sông rực rỡ
Lại để nàng lạc lối cung tơ
Hỏi ai, ai nói bây giờ?
Vườn khuya trở giấc xuân thơ thoáng gần.

79
Nàng đang mãi ngóng trông phương ấy
Tự phương này một bóng giai nhân
Người cao dáng tướng công thần
Một thân sắp tới thật gần hay xa?

80
Giữa đám hội, ngựa phi mấy nước
Thiên Lễ chàng dạo bước ngang qua
Áo choàng lấp lánh trăng tà
Mắt sâu như giếng mặn mà mộng xanh.

81
Uyển Yên thấy tim đà bối rối
Gặp một người chẳng nói nên câu
Khẽ nghiêng nhẹ mái khăn màu
Tóc bay thơm ngát, trăng sau lu mờ.

82
Thiên Lễ ngỡ tiên sa trước mắt
Tưởng hoa xinh như giấc chiêm bao
Chàng lui một bước khẽ chào
“Tiểu thư chắc lạc vườn đào phải không?”

83
Nàng cúi nhẹ: “Đường này quen lắm
Chỉ là đêm… Gió thắm lòng xuân”
Nói xong giấu mắt ngại ngần
Mà tim khẽ đập lâng lâng nỗi gì…

84
Chàng ngơ ngác, tay ghì cương ngựa
Ánh trăng ngà soi tóc mây trôi
Tự dưng trời đất đẹp ngời
Nguyên Tiêu gặp gỡ hai người giữa khuya.

85
Rồi hỏi tới cung son gác tía
Nào cung vàng điện ngọc xa hoa
Hỏi trời, hỏi gió, hỏi ta
Mà quên hỏi rõ nàng nhà ở đâu?

86
Khi đêm xuống đôi hồn bẽn lẽn
Lá hoá trêu trăng cũng thầm trêu
Cảm tình dâng khúc hoàng triều
Chàng bèn hỏi rõ một điều mới thôi.

87
“Này thư các nàng người đâu đó?
Có cần không ta đón đưa về
Nhà nàng cách mấy sơn khê?
Ngại gì sương gió tràn về sá chi.”

88
Đà như thế lòng ai đâu tỏ?
Hỏi nơi lòng không đáp ngùi thương
Nhớ xưa mẹ kể Mỵ Nương
Tin người quá độ, quê hương lửa trào.

89
Mà cứ thế, lặng lùng ngây dại
Chỉ đôi câu đã thoáng mặt sầu
“Chàng ơi! Thiếp ở Liêu Châu…
Giáng La là tỉnh, quê đầu ở đây.”

90
Hoặc là nhớ rồi đành câm lặng
Hoặc biết người tỏ mặt mai sau
Để còn thưa chuyện trầu cau
Mai đây duyên tới qua cầu kết đôi.

91
Đêm xuống ngát hương trầm tĩnh mịch
Như nghe ai ru khóc tâm tình
Thế là chẳng ngại câu tin
Nàng lên ngựa sớm về dinh với chàng.

92
Từ hôm đó đêm đêm nỗi nhớ
Dáng tiểu thư lặng lẽ bên sông
Uyển Yên như ánh trăng hồng
Đẹp duyên ánh mắt ngập lòng mê say.

93
Một tuần vắng, đêm trăng lại tỏ
Thiên Lễ đi tìm cớ gặp nàng
Gửi đây một bức thơ sang
Gặp nhau ở chốn vườn Làng Tinh Vân.

94
Uyển Yên nhận thơ lòng run rẩy
Thẹn thùng thay nhưng dạ khôn ngăn
Vội thuê một chiếc thuyền trăng
Trôi theo sóng nước âm thầm đến nơi.

95
Đêm mồng tám trăng rơi đáy nước
Lá sen khô khẽ bước chân ai?
Chàng ngồi đợi giữa sương mai
Bỗng dưng thấy bóng thiên thai đến gần.

96
Họ thoáng gặp không lời bỡ ngỡ
Nhìn nhau thôi, bối rối ngập ngừng
Uyển Yên ngồi tựa hoa lưng
Chàng Thiên rút sáo thổi từng khúc say.

97
Nốt thuỵ du như mây đầu núi
Lòng nàng nghe vời vợi mênh mang
Trăng tàn trên mái áo chàng
Tay kia chạm nhẹ một hàng tơ duyên.

98
Uyển Yên ngước ánh nhìn tha thiết
Thiên Lễ cười lặng lẽ cúi đầu
Chẳng vì thốt tiếng ra sao?
Mà như đã hiểu nghìn sau thiện tình.

99
Kể từ đó tháng ngày hò hẹn
Đêm rằm trăng, thuyền bến ngược xuôi
Tình trao qua ánh mắt cười
Ai choàng áo ấm, ai người hái hoa?

100
Đêm bỗng chốc nghe lòng xao xuyến
Chốn vườn khuya sóng quyện bờ tre
Chàng Thiên ngồi đợi bên hè
Uyển Yên mang bánh cùng chè ngọt thơm.

101
Họ kể nhau, chuyện xưa tích cũ
Chuyện về hoa, chuyện gió, chuyện mây
Nàng hay mộng mị trời tây
Chàng hay kể lắm những ngày binh đao.

102
Uyển Yên hỏi: “Mai này ra trận
Chàng còn thương kẻ ở bên sông?”
Chàng đành cúi lặng trong lòng
Đưa tay nâng tóc, khẽ hòng bảo nhau.

103
“Yên tâm nhé, một câu là giữ
Chỉ nàng thôi, chẳng tựa ai đâu.”
Nàng nghe dạ thắm ngàn câu
Giọt sương trên cỏ thấm vào trong tim.

104
Tình cứ thế qua đêm trăng sáng
Chữ yêu thương đọng lại trăng vầng
Uyển Yên thêu gấm chỉ hằng
Gửi chàng túi nhỏ buộc bằng tóc tơ.

105
Một hôm nọ chàng đây bỗng nói:
“Mai đi rồi, gót ngựa biên thuỳ”
Uyển Yên cắn chặt môi khi
Tựa vai mà khóc lệ ghi áo chàng.

106
Chàng khi đó dỗ dành tha thiết:
“Hứa về mau khi đất bình yên.”
Uyển Yên gượng nụ cười hiền
Giấu trong tay áo nỗi phiền biệt ly.

107
Đêm sau đó trăng vàng sáng vặc
Cũng là đêm tạm biệt đôi lần
Đò đưa cuối bến sông Vân
Chàng lên ngựa bạc… Lòng nàng thoáng đau.

108
Chỉ một chốc trăng tan bóng nước
Ngựa khuất xa, tiếng vó dần mờ
Uyển Yên còn đứng thẫn thờ
Trên tay giữ lại đôi thơ liễu gầy.

109
Mấy năm tháng bao mùa gió nổi
Uyển Yên mong mỏi mỏi mòn trông
Chàng Thiên ở tận non Bồng
Gửi thư không tới giữa dòng binh đao.

110
Trúc Lâm Tự nghe kinh tĩnh lặng
Uyển Yên vào nguyện tạm quên chàng
Nhưng rồi những tối trăng sang
Lại mơ thấy dáng áo chàng nghiêng nghiêng.

111
Đêm xuống nhớ lời nguyền năm đó
Tựa như hoa nở giữa hoang tàn
Trên am mây trắng bàng hoàng
Chữ duyên còn đó chỉ nàng giữ thôi.

112
Nguyên Tiêu đến trăng sau chẳng sáng
Hoa đăng xưa lặng lẽ tàn phai
Không ai giữ lại hình hài
Chỉ còn tiếng hát vọng dài xa xăm.

113
Uyển Yên vẫn giữ trong tâm khảm
Tình nghĩa này thắm đượm trăng thanh
Chàng đi giữa cõi chiến tranh
Nàng đi giữa đạo mà thành vô ưu.

114
Xin ghi nhớ đêm nay câu hứa
Sớm vợ chồng đôi lứa cùng nhau
Vượt bao nắng gắt mưa rào
Cầu mong duyên số trăm màu sáng lên.

115
Trăm lối mộng năm xưa chưa khép
Mối duyên đầu vẫn đẹp như thơ
Một đêm trăng sáng bất ngờ
Gặp nhau hay chỉ giấc mơ thuở nào?