Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Song thất lục bát (24) Truyện Thơ (10)
Đăng ngày 06/07/2023 11:17, đã sửa 6 lần, lần cuối bởi TRÍ vào 30/06/2025 18:22, số lượt xem: 476

1
Mười năm trước, Bính Thân năm ấy
Có ông Thần cưỡi gió lạ thường
Thần thông biến hoá khôn lường
Ngài trông tỏ rõ mọi đường hiểm nguy.

2
Phóng thần nhãn quét đi muôn dặm
Dụng phép linh nắm chặt thế gian
Thấy rằng xứ sở Nam Man
Tư Giao nước lớn chẳng an đôi bề.

3
Hai phương ấy ngang tầm thế lực
Tựa cân phân sắp cực giao tranh
Ngài thương lê thứ dân lành
Nặng lòng dốc dạ, đoạn đành can qua.

4
Song sức Thánh cũng là hữu hạn
Phép thần thông chẳng vạn năng thay
Loài người phải tự chính tay
Gắng công vượt bậc, dựng xây cơ đồ.

5
Ngài liền khởi tâm đoan đánh đổi
Phép linh thiêng hoá cốt nặn hình
Truyền trao một bậc ánh linh,
Gan vàng, dạ sắt, chí sinh nước nhà.

6
Cho vóc dáng xứng danh hùng kiệt
Cho tâm can son sắt thuỷ chung
Lại thêm thiên mệnh anh hùng
Địa linh, nhân nghĩa, hội cùng một thân.

7
Năm ấy đúng tai ương Thần thấy
Đất trời Nam loạn lạc binh đao
Lửa mù khói ngục trăm hào
Bóng tang chế ngự khắp vào trang thôn.

8
Làng Đông Lãng, đất thiêng trời vọng
Có sông ngàn vọng động muôn thu
Tranh nghèo, vách cũ âm u
Bỗng dưng xuất hiện nhân từ giáng sinh.

9
Chàng vừa lớn đã sinh cốt cách
Mười tám xuân tráng bách thần dung
Năm sau đất nước khốn cùng
“Ngữ” bèn phát nguyện sức chung vững vàng.

10
Khoác áo vải, dấn thân rừng núi
Chí kiên trung chẳng chút mòn phai
Chiêu hiền khắp chốn nhân tài
Kết dân đồng khổ, quy bài trung tâm.

11
Chàng Thiên Lễ, tạ từ phụ mẫu
Ngẩng đầu cao cất tiếng thề nguyền:
“Con nay đủ tuổi nghiệp duyên
Gánh sơn giang mới dập liền cường hung.”

12
“Mai thiên hạ thái bình đất nước
Con lại về sum họp cửa nhà
Phụ thân, mẫu mẫu an hoà
Dù đi khuất nẻo, lòng ta chẳng rời.”

13
Từ bữa ấy, bóng người dần khuất
Chiều ly tan nắng tắt chia phôi
Trên đồi, cờ lộng xa xôi
Lập loè bóng chiến, ngợp trời phong vân.

14
Từ khi đó mấy lần chiến cuộc
Tin thắng vang thiên địa bốn phương
Không là mộng tưởng vô thường
Mà bao khói lửa cũng nhường lui xa.

15
Thời gian ngắn, quê nhà bình ổn
Gió thanh bình ru trọn non sông
Đâu đâu cũng tiếng pháo hồng
Lòng dân bớt khổ nhạt dòng lệ đau.

16
Nhưng ai thấu ngắn dài số kiếp
Cha mẹ già lặng lẽ héo hon
Một hôm phụ mẫu không còn
Tang đầu tóc trắng sầu con cuối đời.

17
Ngày trở lại quê xưa chiều tối
Chàng nhìn xa dáng cũ thân sinh
Nay đâu còn nữa bóng hình
Từ đây ly biệt, một mình mái xưa.

18
An ủi lớn chỉ là chút nhớ
Tự nhủ lòng: “Liệu có mai sau?
Thái bình còn được bao lâu?
Nỗi đau nhân thế phai màu được chăng?”

19
Ngàn câu hỏi trong tâm chẳng đáp
Biết hỏi ai, ai đáp cho tường?
Mười năm sóng gió phi thường
Ngàn năm hậu thế còn vương nỗi này.

20
Trong ly loạn vàng ròng thử lửa
Mới rõ người tuấn kiệt tài cao
Gánh lo thiên hạ thoái trào
Hoà bình hai chữ xiết bao nghĩa tình.

21
Chàng trở lại, rũ tay danh lợi
Chẳng mưu cầu chờ đợi vinh hoa
Chẳng ham vàng ngọc xa hoa
Chiến công dẫu lớn cũng là hư không.

22
Mười năm nữa, về trong ẩn tích
Dưới ráng chiều lặng lẽ chim ca
Gió thu nhè nhẹ bay qua
Dư âm chinh chiến mờ xa cuối trời.

23
Ngồi tĩnh mịch nghe lòng liễu rủ
Đứng trông mây lặng lẽ phương nhà
Nghe chim rũ cánh chiều tà
Một bờ Tây Thiết mờ pha bóng hồng.

24
Suối vẫn chảy dạt dào vô tận
Hoa trong rừng hương ẩn vây quanh
Đông Hoa mây phủ tàn canh
Khói sương lãng đãng chập chùng chân mây.

25
Cảnh non nước ngàn đời quyến luyến
Trải lòng người trọn nghĩa yêu thương
Bóng ngàn hạ xuống vô thường
Lòng ai còn nhớ quê hương thuở nào?