Thơ thành viên » TRÍ » Trang thơ thành viên » Uyển Yên thư truyện (truyện thơ 2022)
26
Đã xa cách mấy mươi năm lẻ
Người còn không thương kẻ ra đi?
Hẹn xưa trời đất còn chi?
Tạc lên non nước, khắc ghi cõi lòng.
27
Hồn đã thả theo dòng mộng mị
Xác thân này gửi gió phiêu du
Hôm nay yên ổn xuân thu
Người xưa trở gót tìm khu trở về.
28
Tin chiến thắng truyền bay tám hướng
Danh Tướng vang trăm tưởng ngàn phương
Gió ngàn cũng hát đoạn trường
Tiễn người trở lại bên đường nghỉ chân.
29
Tướng công đứng, cúi đầu trầm mặc
Hỏi quân binh: “Lối tắt về đâu?”
Thời nay cảnh cũ thay màu
Giang sơn quy tụ, muôn châu một miền.
30
Quê cố tổ ngàn niên văn hiến
Từng sinh ra đấng kiệt nam nhi
Thuở xưa chẳng chút xuân thì
Giặc thù phương Bắc trơ lì tràn sang.
31
Lửa xâm lấn cháy lan từng dặm
Đến cỏ cây cũng lặng gió sầu
Trời Nam khói toả năm châu
Vang vang tiếng khóc khởi đầu anh quân.
32
Chàng tên Ngữ, tự xưng Thiên Lễ
Văn thao lược, võ nghệ tinh thông
Tráng niên dạ chẳng mòn trông
Tận tâm báo quốc, chí trong chẳng rời.
33
Chàng từng trải muôn nơi chinh chiến
Mang vinh quang dựng lại quê xưa
Sơn khê xa cách trăm mùa
Một ngày trở bước vẫn vừa tình quê.
34
Dưới cờ nghĩa, dựng cơ nghiệp lớn
Dốc tâm thành, chẳng quản gian nan
Một lòng một chí vững vàng
Dẫn quân sáu vạn, muôn vàn hợp công.
35
Đem ánh sáng soi trong tăm tối
Kết nhân tâm trọn nghĩa đệ huynh
Thuở xưa ước hẹn đăng trình
Nay đây giữ trọn lời tình nước non.
36
Đêm nghe gió, suối ngàn lay động
Ngày chưa yên, mộng ngủ chưa tròn
Bao lần vượt biển trèo non
Bao người đã khuất, tiếng buồn còn đây.
37
Đến hôm nay khắp nơi ngưỡng phục
Văn tế người đượm khúc bi ai
Ân sâu nghĩa nặng miệt mài
Ngàn năm còn nhớ, lòng ai đáp đền.
38
Chàng Thiên Lễ quỳ bên trận địa
Đội binh hùng cúi lạy đằng sau
Tấu lời cảm tạ khẩn cầu
Tri ân liệt sĩ, khấu đầu lệ rơi.
39
Trời vừa ngả đỉnh ngời thiên tượng
Gió ngừng lay, cây cỏ lặng im
Hồn xưa nhập giữa cõi tìm
Bóng hình xao động, tan chìm trong sương.
40
Một khúc nhạc khởi từ tim đất
Mộng hồn ca vọng lại muôn năm
Tưởng như giấc mộng xa xăm
Mà là hạnh phúc âm thầm ùa ra.
41
Chàng trông thấy mùa xuân đương tới
Giữa lúc nhà vừa mới ấm êm
Cảnh binh lửa khói đừng thêm
Để yên bờ cõi hoa êm ái cười.
42
Chàng đứng dậy tìm con chiến mã
Vội hoàng dung mây tả chân sam
Lạc Yên hơi ấm phương nam
Trời lên rực rỡ, hoa tràm đua bay.
43
Và điệu khúc thần mê làn trí
Chưa nghe câu dứt hỷ tâm tình
Ngùi ngùi thương nhớ ai linh?
Có nghe vọng điếu tự tình hay không?
44
Hoặc có lẽ lo hơn chẳng hạn
Khi mối thù hoá cạn chưa mưa
Hỡi ôi, mai lỡ khi mùa!
Cơn binh lửa ấy có chừa ai không?
45
Chiều hôm ấy tím loà mây phướng
Nắng xế dần, chim lượn chao xa
Tướng quân nhẹ bước về nhà
Đoàn binh anh dũng vượt qua núi đồi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.