Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Song thất lục bát (24) Truyện Thơ (10)
Đăng ngày 06/07/2023 11:18, đã sửa 5 lần, lần cuối bởi TRÍ vào 30/06/2025 18:16, số lượt xem: 744

46
Nhà ai mới đón mùa trăng sáng?
Đêm mười lăm nguyệt rạng phương đông
Nguyệt quang rót nhẹ bên song
Đài sen toả ngát hương lòng gió đưa.

47
Con nhà tộc, tên Yên họ Uyển
Nơi Giáng La phương viễn xưa nay
Rèm the mỏng, tóc buông ngày
Gương soi một bóng hương bay ngút trời.

48
Đôi mắt mộng khơi vời sương sớm
Tựa nước thu lặng lẽ chưa tan
Chân thon bước nhẹ cung đàn
Mỗi lần hé miệng âm vang cõi hồn.

49
Da trắng mịn như cồn lụa trải
Tóc huyền sa, mây cũng ngại qua
Nụ cười như nắng chưa nhoà
Khiến cho bao kẻ phương xa nhớ thầm.

50
Thời niên thiếu, nàng mê cổ tích
Đọc thơ Đường, ngâm nhạc cung vua
Gửi lòng theo nét gió đưa
Vẽ mơ cánh bướm bay vừa hiên hoa.

51
Mỗi nắng sớm ra vườn chim hát
Chạm lá sen thơm ngát sương đầu
Tay nàng nhẹ thoảng hương cau
Mà hoa cũng ngả cúi đầu cười duyên.

52
Cung nữ nhỏ theo hầu rón rén
Gọi tiểu thư “đoá ngọc trời cao”
Khi xuân nàng mặc áo đào
Khi thu trăng sáng vội vào trốn đi.

53
Nàng hay thả thơ vào ngọn gió
Viết tên mình trên cánh hạc bay
Mỗi dòng tả gió trăng đầy
Bút hoa uyển chuyển như tay hoạ đồ.

54
Cha là chức thượng thư bộ lễ
Mẹ hiền từ dạy đức dung trang
Nàng sinh giữa chốn hiên vàng
Trên sân có nguyệt, đầu đàng có hoa.

55

Thường chiều xuống ra ngồi gác tía
Ngắm trời mây, tấu khúc ngân nga
Một lần ánh nắng nhạt nhoà
Bỗng đâu trúc khẽ lay tà áo suông.

56
Một lần khác nàng ngân tiếng hát
Giọng nhẹ tênh bát ngát ngân dài
Lầu xanh có mộng liêu trai
Cỏ cây cũng lặng nghe bài “Tương Tư”.

57
Gió Tây Bắc lu mờ tơ liễu
Mỗi khi nàng xướng hoạ hoa hiên
Nụ trà nở giữa sương hiền
Tựa hương thiếu nữ triền miên tuổi hồng.

58
Bên am nhỏ nàng trồng cúc trắng
Gọi là hoa giữ phận thuần lương
Mỗi khi nhớ chuyện đoạn trường
Nàng ôm đàn phím mà thương kiếp người.

59
Năm mười sáu nàng thôi thơ bé
Bước nhẹ qua tuổi nhẹ cung tiên
Từ đây trách trở thêm phiền
Nhiều khi mộng ước lạc miền lâng lâng.

60
Khi yểu điệu bước trong hơi nắng
Áo lụa sa lay động cành non
Nắng rơi lấp loáng giữa hòn
Như đang nô giỡn thân son ngọc ngà.

61
Mỗi hội lớn nàng hay đến dự
Ánh nhìn ai mắt tự nhanh rời
Rượu đào chưa uống đã lơi
Bao người ánh mắt trao lời ước ao.

62
Nhưng có lẽ đoạn đường vô ngã
Nên bóng nàng nhẹ xả hương bay
Chưa yêu lấy bóng một ngày
Người đương tuyệt sắc xưa nay chưa chồng.

63
Nhà có chiếc gương đồng cổ ngọc
Nàng hay soi lúc tóc rối bời
Có lần hỏi mẹ mỉm cười:
“Trăng kia có phải cùng người kết đôi?”

64
Mẹ chỉ lặng: “Hồng nhan bạc mệnh!”
Câu ấy làm suy nghĩ trong tim
Nửa đêm ngồi ngắm sao chìm
Chẳng hay vận số có tìm đến không?

65
Nàng chưa biết yêu ai thực sự
Chỉ nhớ mang một thứ thơ tình
Một người cưỡi ngựa quang minh
Đưa tay với lấy đời mình đẹp bao…

66
Hương thơm tóc tỉnh nguồn gió cuốn
Gửi về ai chẳng biết tên chi?
Chỉ nghe tim đập thầm thì
Mỗi lần trăng toả lại ghi một điều.

67
Bên khung cửi nàng thêu mộng ước
Bức hoàng liên lặng lẽ người thơ
Chim uyên một cặp bên hồ
Hoa sen nở trắng như chờ tái sinh.

68
Một lần khác khi lên dốc đá
Vẫn thẹn thùng bên suối chảy xa
Còn chưa biết chuyện trăm nhà
Chỉ nghe tiếng lá rụng qua trước thềm.

69
Dưới gốc liễu nàng thường thả tóc
Ngửa nhìn lên ánh sáng nhấp nhô
Trăng đi như có hẹn hò
Mỗi khi nàng bước qua lò sưởi đêm.

70
Nàng yêu nhất tháng Giêng trăng tỏ
Khi phố làng rộn rã đèn đăng
Tay bưng chén ngọc pha trăng
Mắt mơ màng hát vô ngần giấc xuân.

71
Người trong phủ kể rằng từng thấy
Đêm mười lăm, trăng ngại chẳng lên
Bởi nàng đứng gác bên trên
Đẹp như ảo mộng, diễm bên mây trời.

72
Thời thơ bé như thơ dịu ngát
Tuổi thần tiên cũng chớm qua mau
Có ai đến để gọi nhau?
Bắt đầu một chuyến đậm màu sử thi.

73
Trời hôm ấy toả ngời các hướng
Chốn kinh đô mở hội Thiên Hưng
Mắt nàng ước lệ rưng rưng
Khi cha chấp thuận mai cùng đến chơi.

74
Rằng đêm ấy tuyết sơn pha sắc
Buồng xuân xanh có giấc nào yên?
Biết đâu một giấc mơ tiên
Từ ngày hôm trước hiện liền hôm sau.

75
Thôi nhắm mắt nghe hồn trẻ lại
Mộng yến anh đã tái hợp đôi
Trong mơ thiếp thấy chàng rồi!
Người đâu sáng dạ dung soi tráng cường…