Trăng khuyết nghiêng rơi đáy chén say
Men cay từng giọt buốt đôi tay.
Tàn đêm chưa trọn - giật mình, tỉnh,
Ngất ngưởng mồi thơ một tớ đây.
Những tiếng ca hoan hoà nhạc sầu
Rót tim, vỡ lịm xót-thương-đau.
Hồn theo ánh bạc ngân nga hát:
“Đi nhớ, mà thôi... ai nhớ đâu.”
(Giai điệu ngổn ngang: tôi - nốt gì?)
Đừng thanh quá! Gió, lòng xuân suy;
Trào dâng vị đắng trong hơi thở
Tựa vệt máu nồng, rỏ xuống mi...
Suỵt! Suỵt! Lặng nghe - giọng bất ngờ:
“Hãy quên, cậu ạ! Ngó mà lơ.”
Tinh triều ngơ ngẩn chuyện tình cũ;
Một bóng trơ hình... người bạn xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.