Mở tung cánh cửa học đường,
Bao nhiêu ký ức mến thương có còn?
Bàn kia lặng lẽ như hòn,
Bảng này, phấn đã để mòn từ khi.
Chổi lau nằm ngủ một thì,
Sàn ngang chẳng dấu giày đi, thấy nào.
Đơn côi mấy mảnh tờ phao,
Cũng như trang sách tiêu tao chân trời.
Còn ta, nhớ nỗi một thời,
Vẹn nguyên tình bạn, đầy vơi khôn cầm.
Ai về góc lớp vài năm,
Xin người hãy nhớ lòng thâm tuổi hồng!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.