Xuân không còn đẹp nữa rồi,
Đêm hiu khuya khoắt ráng ngồi làm thơ.
Chán đời, chán cảnh bơ vơ,
Giường không gối xếp, bâng quơ chăn mềm.
Thi xong còn thức thâu đêm,
Nào đâu ai thấy riêng niềm của ta.
Một năm lại khép nhạt nhoà,
Các bạn ơi, đã hết là mùa xuân.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.