Thơ thành viên » Tử Đằng » Trang thơ thành viên » Tập thơ “Đồng hồ cát”
Trốn trong chăn
Tiếng kim đồng hồ rơi – gõ cửa.
Anh vẫn trốn trong chăn...
Ngoài phố tự khi nào lặng thinh.
Trăng ngủ gật, gác chân lên mây.
Anh mãi lục lọi,
Tìm về chính mình.
Lật từng trang hồi ức,
Về cái mùa xuân chín...
Mất bao lâu để một bài thơ mang hình thù?
Sẽ chẳng có – khi ta không biết yêu.
Nhưng yêu quá, mà chẳng được hồi đáp.
Thì – tim đau cũng thật nhiều...
Ánh đèn điện thoại vẫn sáng,
Bản nhạc tình cũ vẫn trôi.
Canh ba rồi đến canh bốn,
Hồn anh – như cố chờ “ai” gọi.
...
Trống trải trong không gian
Lẫn thời gian.
Dù trong linh hồn, nửa phần bị chiếm chỗ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.