Bóng ai đứng giữa cái hồn trăng?
Lã lướt hình mây điệu từ trần.
Mật say chới với, gió hổn hển
Lá vờn trong mảnh gương bâng khuâng.
Trông tới trạng vạng, trạng vạng chết.
Với nắm trăng mơ, trăng mơ tàn.
Ngả lăn ra đất đau bất động,
Quặn chặt, ngạt thở nỗi dở dang…
Trăng bước tới gần! Trăng lộng lẫy!
Tôi ngỡ rằng, trăng sắp ngỏ lời yêu.
Trăng lặng thinh, tôi chìm vào thổn thức,
Lúc tĩnh giấc, tình đã ánh tàn chiều.
Trăng đã đi khi chưa kịp chào nhau,
Tình đã chết ranh giới nào hư ảo,
Hồn vô thức lang thang trong vô định,
Xác quằn quại cho tim vung sạch máu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.