Thơ thành viên » Tử Đằng » Trang thơ thành viên » Tập thơ “Đồng hồ cát”
Người ta bảo:
“Ta chỉ thật sự chết,
Khi chẳng còn ai nhớ về ta.”
Anh cũng sợ chết lắm,
(Nhưng không đơn thuần là “ngừng thở”.)
Anh muốn sống thật lâu,
Ở trong hồi ức của người…
Không ai tránh được, em à,
Làm sao tránh được quy luật thời gian..
Ta như đoá hoa phút chốc nở,
Trao sắc, gửi hương, tiễn đưa mật
Vào trọn mùa xuân vàng…
Ta sống để học yêu,
Để học cách chân quý từng phút giây.
Yêu, ta vẽ nên những hồi ức xanh biếc,
Khi nhắm mắt, lòng vơi chút hối tiếc..
(Cảm ơn người
Vì ghé thăm đời anh
Xin lỗi người
Vì lời hứa chưa thành...
Nhiều năm sau, khi em nhìn lại
Hãy nhớ rằng có một chàng trai
Lưu giữ em sâu trong tâm thức
Những tinh khôi từng căng tràn lòng ngực…)
“Thời gian là hữu hạn”.
Không hẳn, chỉ “hữu hạn” với ta thôi.
Thời gian vẫn trôi, lặng trôi,…
Rồi những trang hồi ức mới
Sẽ được viết nên...
Chỉ là –
Không còn nét mực nào
Mang hình bóng của ta…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.