Mực vốn dĩ đen chẳng đẹp gì,
Nhưng khi sa giấy hoạ thành thi.
Thành ngàn bức cảnh tuyệt trần thế,
Thành vạn khúc ca say mộng mị.
Giá trị ngay đây, chẳng phải xa,
Ôi trời! như lá, như hoa chi?
Mực hằng đậm nét với muôn đời,
Với sắc đơn màu không mục rỉ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.