Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 08/03/2025 17:20, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi Tử Đằng vào 01/05/2025 21:30, số lượt xem: 194

“Đêm tan trong mảnh sầu muôn thuở,
Lay lắt vành trăng – Một sợi thơ.
Ai đó dìu tôi tới bến mộng,
Trả đây tôi lại cái hồn sơ...”

Huyết hằn phun xẹt trên khung cửa,
Thì thào tiếng gọi của ma giáng...
Tôi bần thần trước bản khế ước:
Bán hồn. – Gom hết sầu trần gian.

Từ hôm ấy cho đến hôm nay,
Nhật nguyệt mất đi màu tươi tắn.
Vị sầu bi đọng đầy nơi cuống họng.
Chết nửa hồn, tôi chẳng kịp hay chăng...

Mọi điều tôi thấy đều vô nghĩa,
Cái buồn dính chặt lấy trời thơ.
Đôi mắt thi sĩ vốn tràn sắc màu,
Nhưng với tôi,
Chẳng thiết cười bao giờ.

Đau thương, đau thương, hỡi đau thương...
Ngươi đương trêu: Cái thân xác này chăng?
Hay tiễn đường cho những vần thơ máu.
Dù thế nào...
Xin vứt cho chút giọt nắng...