Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày 17/11/2025 13:04, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Tử Đằng vào 17/11/2025 13:08, số lượt xem: 58

Mọi ngày vạn khách ghé “Tâm Giang”,
Bỗng nay va phải nàng thiếu nữ.
Nàng cười, anh trở tương tư,
Chỉ mong được ngắm xuân như vậy nữa…

Nhạn say nhung nhớ mà quên bữa,
Mây bay thơ thẩn giữa chân trời.
Mơ màng anh hứng tình rơi,
Nơi nàng có thấy sao ngời nên tranh?

Giỡn thôi, nàng chớ dính vào anh,
Với sầu, anh mang danh sứ giả.
Nhà anh cánh tận thiên hà,
Có thương có mến chớ mà đem yêu.

(Thơ trao nàng
Còn nỗi buồn này
– Anh giữ.
Từ mảnh trăng ngọc, ta chia đôi,
Nàng phần sáng còn anh phần tối.
Nếu anh nói: “không thương”,
~ Tức là lời nói dối.
Nàng biết mà, hỡi ôi…
Đôi mắt này sớm phản bội anh rồi.)