Đời anh vốn dĩ: là kẻ lang thang,
Mê mẩn theo thơ dạo bến trạng vạng.
Anh chẳng tài giỏi gì đâu em,
Đừng tìm anh, vì phút chốc loé sáng.
Người đời gọi: bọn anh là kiếp lông bông,
Linh hồn này lúc nào cũng bay bổng.
Như cánh bồ công không chủ đích,
Chỉ là, ham sống trọn cảnh xuân hồng.
Mai ra sao, thật sự anh chưa nghĩ,
Anh không biết rồi đời mình về đâu.
Một bến trăng, hay một vũng ao sầu?
Hy vọng anh trả hết nợ dư màu…
Hành trang anh chỉ toàn giấy và viết,
Trên chuyến tàu chạy một mạch tới hoàng hôn.
Giọt mưa băng như phủ ngần giọt lệ,
Nắm lấy tay em, nói sao chăng từ biệt.
Anh sẽ đi, mà chẳng biết đi đâu
Sẽ không về, nên em đừng trông đợi.
Đừng thao thức hay nghĩ gì tới anh,
Anh biết,
Anh buồn lắm em ơi...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.