Mỗi chút tương tư mỗi chút buồn
Tình như khói sóng mãi buông, vương...
Trăng vàng còn đó soi bến vắng
Heo hút lối về mênh mông sương...

Thao thiết niềm chi trong đêm thâu
Mái chèo khua nước, rẽ về đâu?
Giữa dòng bất chợt không muốn động
Sợ vỡ an nhiên nhuốm lẽ sầu...

Biết nơi mô lặng để ghé vào?
Thuyền xưa quay mũi, hồn lao đao...
Thôi cứ nương theo cùng cánh gió
Gửi chút mơ hồ trong mắt sao...


(29/6/2010)

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Tuyệt!

Bài thơ buồn mà nỗi buồn lại lung linh,trong trẻo lạ thường!



Nghêu ngao giữa chốn dương trần
Phù hoa đổi lâý phù vân cười xoà
                          -ĐẶNG ÂN-
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Đôi lời cảm nhận

Bài thơ quả là yên tĩnh, đọng vương buồn. Viết theo thể cổ thi, thất ngôn, nhưng thanh âm đọc vẫn còn hơi gợn...

Từng con chữ dường như biết nói...
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời