Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Từ Nguyễn » Thơ viết cho bạn bè và những người thân yêu
Đăng bởi Nguyệt Thu vào 02/03/2009 06:22, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyệt Thu vào 19/03/2009 00:09
Từ độ người đi, đá cũng buồn
Hoa không còn nở, cỏ thôi vươn
Vườn khuya trăng lặn, còn vũng tối
Suối của nguồn yêu bỗng cạn đường
Người đi, còn chi mà níu kéo?
Bàn tay lạnh ngắt, hững hờ buông
Ai biết tim đau hoài gọi, réo
Thảng thốt mỗi chiều, giọt giọt tuôn!
Thôi cũng đành thôi, về lặng lẽ
Cõi ta, xin lại cõi riêng ta...
Khép lại lòng xuân còn nắng hạ
Cuối mùa, mi đọng chút sương xa...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.