Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Từ Nguyễn » Một góc đời
Đăng bởi Nguyệt Thu vào 03/12/2025 13:53
Tôi nghĩ về một cánh buồm thơ
Giong trên biển tình yêu thăm thẳm
Có bão tố dập vùi
Có vực đời sâu hoắm
Những đêm đen sét rạch ngang trời...
Đã nhiều khi mang dáng vẻ tả tơi
Ngỡ chìm đắm không bao giờ gượng dậy!
Cánh buồm thơ qua từng năm tháng ấy
Vẫn dịu dàng soi bóng nước, trời mây
Đem nỗi niềm chôn giấu, chẳng ai hay
Trải yêu thương ra cõi đời bát ngát
Cánh buồm thơ chịu riêng mình mang vác
Cây thập giá đau buồn, chuỗi tràng hạt đắng cay...
Tôi mượn nơi cánh buồm một chút thương vay
Một chút ngổn ngang, một vài nhẫn nhịn
Học cách đem nỗi riêng cất thành lời câm nín
Tìm niềm vui lặng lẽ đôi khi...
Những ngọn nguồn cay đắng, sầu bi
Những bất trắc không chờ mà đến
Có khi chỉ nhỏ nhoi ngọn nến
Sẽ thắp lên từng chút một niềm tin
Nếu có thể, hãy tự yêu thương chính bản thân mình
Đừng ngoảnh lại bờ chông chênh tuyệt vọng
Chút khoảng lặng giữa muôn trùng gió, sóng
Đủ cho lòng nuôi một giấc mơ êm...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.