Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Từ Nguyễn » Tản mạn cùng thế nhân
Đăng bởi Nguyệt Thu vào 21/04/2010 02:16
Một đời, ai tránh được sầu riêng
Nhân gian cõi rộng... lắm nỗi niềm
Xới trong ký ức đôi điều nhớ
Lãng quên ngõ thực xót ưu phiền...
Vẫn biết thời gian như gió bay
Bao nhiêu mơ ước vượt tầm tay
Vui-buồn, cay đắng và hạnh phúc
Trộn lẫn vào trong một chốn này...
Vẫn biết tóc xanh rồi sẽ bạc
Tuổi trời nào ai tránh được đây?
Rồi sẽ xa vời như cánh hạc
Khuất dần trên nẻo ấy-đường mây!
Một chút ngậm ngùi, chút thương vay
Đôi khi sà xuống giữa tháng ngày
Khẽ khàng gõ vào trong tâm thức
Bất chợt nghe lòng ta ngây say...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.