Bao năm mẹ ở ngôi nhà cũ
Mẹ đã già hơn cả mái nhà
Vẫn khung cửa ấy, thời gian phủ
Mẹ gầy, nên thấy rộng dài ra
Đôi lúc, mẹ cười xa xăm quá
Tóc bạc màu nhớ nhớ, quên quên
Mẹ quên cả những điều cần nhớ
Lại nhớ bao điều đã lãng quên
Nhưng có một điều không quên được
Là nỗi niềm thương nhớ các con
Mẹ thương hết thảy, vô điều kiện
Mẹ nhớ, lòng thương cứ mỏi mòn
Những lúc thấy con là mẹ nói
Ăn đi cho khỏi đói con ơi
Con đã ăn rồi, nhưng vẫn hỏi
Ăn chưa con? cơm nguội mất rồi!
Ôi thương mẹ quá, thương mẹ quá
Vất vả vì con đội nắng mưa
Đến khi mẹ ốm nằm mệt lả
Vẫn hỏi thì thào, con ăn chưa?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.