Thơ » Pháp » Sully Prudhomme » Thi khúc và thi phẩm (1865) » Thi khúc » Đời sống nội tâm
J’ai voulu tout aimer, et je suis malheureux,
Car j’ai de mes tourments multiplié les causes;
D’innombrables liens frêles et douloureux
Dans l’univers entier vont de mon âme aux choses.
Tout m’attire à la fois et d’un attrait pareil:
Le vrai par ses lueurs, l’inconnu par ses voiles;
Un trait d’or frémissant joint mon cœur au soleil,
Et de longs fils soyeux l’unissent aux étoiles.
La cadence m’enchaîne à l’air mélodieux,
La douceur du velours aux roses que je touche;
D’un sourire j’ai fait la chaîne de mes yeux,
Et j’ai fait d’un baiser la chaîne de ma bouche.
Ma vie est suspendue à ces fragiles nœuds,
Et je suis le captif des mille êtres que j’aime:
Au moindre ébranlement qu’un souffle cause en eux
Je sens un peu de moi s’arracher de moi-même.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Muốn yêu mọi sự và tôi không hạnh phúc
Bởi đã nhân rộng những nguyên cớ khổ đau
Vô số tương quan đầy yếu đuối thảm sầu
Trong vũ trụ từ hồn tôi đến vạn vật
Hết thảy đồng lòng hấp dẫn tôi ngây ngất:
Hào quang chân lý, tấm màn phủ vô tri
Ánh vàng rung nối mặt trời với tim si
Tơ dài mượt nối tim tôi cùng tinh tú
Giai điệu nối kết tôi với khí trời quyến rũ
Đoá hồng tôi chạm giao kết với nhung mềm
Đôi mắt tôi nối kết nụ cười êm
Chiếc hôn nồng cháy kết chạm bờ môi nóng
Nút thắt này treo đời tôi lên, rất mỏng
Tôi bị giam cầm giữa bao sinh vật thân thương
Chỉ cần làn hơi thoáng thổi động khẽ khàng
Tôi chợt thấy chết trong lòng một ít
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.