Cạnh thung lũng sông sâu chảy qua
Dòng nước chảy tiếng nghe róc rách
Đứng cúi đầu ở phía bên trên
Một cây thông lẻ loi cô độc

Những tháng ngày vui vẻ trôi qua
Trong trò chuyện cùng với dòng nước
Chúng tìm thấy trong làn xanh
Niềm vui vẻ, sự bình an cho mình

Vào mùa đông cây thông ngủ thiếp
Khắp mặt sông băng cứng phủ dày
Trận bão đến rắc những tảng tuyết
Ra bốn phía xung quanh thân cây

Và khi mùa xuân vừa mới đến
Cây thông cũng đột ngột tỉnh giấc
Sông phá vỡ các xiềng xích băng
Và tràn ra mênh mông xung quanh

Cả thung lũng bị tràn ngập nước
Hoá thành một dòng sông bao la
Trong ánh nắng lấp lánh chói loá
Sông bao quanh cây thông lẻ loi kia

Thân ngấm nước, thông bị hoai mục
Mỗi ngày qua càng thêm yếu hơn
Thế rồi nước trong thung lũng rút
Lòng sông cũng hẹp lại dần dần

Cuối cùng thì nước cũng cạn hết
Xuân hiện ra lộng lẫy tuyệt vời
Cây thông đã bị nước đục rỗng
Ngã đổ mình xuống dòng nước xanh


Nguồn: Thơ trữ tình chọn lọc X.A.Êxênhin (song ngữ), Đỗ Đức Thịnh, NXB Hội nhà văn, 2016
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)