Tung hoành ngang dọc trời đất bao la
Ta ung dung tản bước trời dần xa
Đi qua bao chốn mỹ miều, phồn hoa
Sao mà ta chỉ nhớ mỗi nàng ta
Ta yêu nàng dù nàng không yêu ta
Ta nhớ nàng dù nàng chẳng của ta
Ta điên, dại, khờ cũng vì nàng ta
Ta đơn phương yêu nàng, tự tình ta
Ta mơ luôn rằng ta cùng nàng ta
Cầm tay sánh bước thế gian đi qua
Tiêu diêu tự tại trong chốn phồn hoa
Vạn vạn niên đại ta cùng nàng ta
Leo lên núi cao để vấn tình ta
Vấn hỏi trời cao liệu thấu cho ta
Thiên mệnh lại định ta phải đi xa
Thét gào điên cuồng bản mệnh của ta
Lặn xuống biển sâu để hỏi tình ta
Hỏi rằng đại hải liệu hiểu cho ta
Cớ sao ngăn cách ta với nàng ta
Biển rộng mênh mông hai biển bờ xa
Ta cất tiếng hát một bản tình ca
Ngân nga cho kiếp phong trần của ta
Cười thật to một tiếng ha hả ha
Nuốt đi nước mắt lặng lẽ đi xa
Ta tìm trong gió, hỏi ý tình ta
Gió vi vu cười, chẳng đáp lời ta
Trái tim trĩu nặng bao thầm thì xa
Người đời hỏi sao ta si mê nàng ta
Ta cưỡi sóng lớn vượt ngàn đại dương
Mong tìm thấy bóng nàng trong muôn phương
Nhưng trời đất lại trêu ngươi đùa giỡn
Biển cả mịt mù, xa mãi bến nàng.
Cuối cùng ta đứng giữa cánh đồng xa
Thở dài một hơi, lòng bỗng nhẹ nhàng
Thả hồn theo gió, gió đưa ta đi
Mang theo tình yêu, giấc mơ phai nhoà
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.