Đơn phương em năm ấy
Tự tâm hoá cuồng si
Gió ngoài hiên nhẹ thổi
Trang giấy trắng tinh tương
Nay giấy đã úa màu
Tình tôi đã còn đâu
Có lẽ đã đến lúc
Tôi ngừng nhớ về em
Quên đi vui buồn cũ
Những kỷ niệm khó tàn
Những lời ca tiếng hát
Những câu truyện ngụ ngôn
Đau thương sẽ lặn đi
Vứt đi nỗi ưu sầu
Đi trên con đường dài
Tạm biệt những tháng ngày
Tôi đã đi thật xa
Một chân trời mới lạ
Tôi nhìn lại, mỉm cười
Những tháng năm đã trôi
Chiều buồn ngắm hoàng hôn
Sóng rì rào cứ vỗ
Bao trang giấy úa màu
Cứ thế trôi đi xa
Yêu chính là nắm giữa
Hạnh phúc là buông đi
Thả hồn theo chiều gió
Bên kia bờ đại dương
Bước chân đi thong thả
Nắng nhẹ chiếu lối về
Thế gian còn nhiều lắm
Những niềm vui bất ngờ.
Con đường kia rộng mở
Từng bước chân nhẹ nhàng
Không còn những nuối tiếc
Nhẹ lòng với thời gian.
Lá rơi trong chiều vắng
Như bao kỷ niệm kia
Gió cuốn chúng đi mất
Nhường chỗ cho ngày mai.
Không còn nặng lòng nữa
Chỉ còn gió mát lành
Dù thời gian có đổi
Tâm vẫn mãi thanh thản.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.